benh-vien-thumb

Chuyện là tháng rồi mình bị bệnh phải nằm nhập viện gần nữa tháng. Hôm đó đi khám xong bác sĩ bảo ở lại điều trị nên mình xin nhập viện luôn. Đêm đầu tiên ngủ ở bệnh viện, cũng là ngủ chổ lạ, cũng chuẩn bị tâm thế rồi, vì thể nào bv mà chẳng có người chết, chẳng thấy nọ kia,. Kể sơ vị trí giường bệnh ha, mỗi dãy có 5 giường, hai cửa thông suốt với hai dãy hành lang bv, mih nằm trong góc giường số 5 bên trái, ngay chổ trong kẹt kế bên toilet luôn. Mà mùa đó đang mùa bệnh hay sao mà 10 giường đều full hết.

benh-vien

Tối đó 10h y tá tắt đèn cho bệnh nhân ngủ, mình cug nằm đắp mền lim dim. Tự nhiên đâu được 10p trong đầu lóe lên suy nghĩ: ” Không biết trong bv này có ma không ha? Rồi lỡ có mình gặp rồi sao ha?”. Xong tự trả lời luôn: ” Thì thôi chứ sao, kệ bà, đâu phải mới gặp lần đầu”. Vừa dứt dòng suy nghĩ, thì bất chợt trong phòng bắt đầu có tiếng rên. Thím nào có xem cải lương hoàng hậu không đầu sẽ tưởng tượng được cái giọng rên ấy. ứ ứ ứ huhuhu,ứ ứ ư ư u u, y như tiếng rên của người chết vậy đó, nghe ma mị nổi ốc cục. Mình nghe xong hoảng quá bật người dậy, mấy ng khác cug bật dậy, tìm thử xem tiếng rên đó từ đâu, mình mới nhìn qua bà cụ nằm giường số 3 thấy bà cụ vẫn say sưa ngủ, bảo chị giường 1 xem phải bà cụ không? Chị ấy mới nói: Cái cô nằm kế giường e, đang rên đó.

Mình mới nhìn sang thì đúng bà cô đang hứ hứ rên, người giật giật. Mình mới đánh bạo khều tay:

– Chị ơi!!! Chị có bị sao không? Chị ơi!!!

Bà cô mới lồm cồm ngồi dậy, mặt xanh không còn miếng máu. Câu đâu tiên không phải trả lời mình mà hỏi bà nằm giường đối diện.

– Chị A, hồi chiều chị đổi nệm giường của e ở đâu vậy?!! Chị đổi nệm ở chổ nào vậy chị.

Chả là tấm nệm đang nằm bị nhấp nhô không nằm được, nên từ chiều bà chị này đổi tấm nệm mới.

– Ơ, chị lấy nó ngoài hành lang ah. Sao vậy?

– Nãy em mới lim dim ngủ thì thấy 1 con nhỏ ngồi chổ cạnh giường mà không thấy mặt, thấy tóc không ah nắm chân. Nói : Trả nệm cho tao!! Trả đây!!!. Em mới lấy chân đạp nó mà bị nó nắm được đánh vào chân đau lắm, em la quá trời.
Mình nghe xong, xanh như đít nhái, ta nói mới nghĩ tới chưa được 1p thôi là nó xuất hiện liền.

Kể xong bà cô bay qua giường nằm chung cô kia, bỏ lại cái giường trống với mình, tối đó mình thức tới sáng luôn, không dám ngủ, cứ nghĩ đến cảnh nó kéo giò mình.

Sáng hôm sau nhờ đổi lại tấm nệm cũ nên mọi chuyện êm xui tới lúc đêm cuối mình chuẩn bị xuất viện thì lại có biến.
Cái phòng từ 10ng ở tới đêm cuối của mih chỉ còn đúng 2ng, nằm mối dãy 1ng. Tối đó 10h mình tắt đèn đi ngủ như mọi hôm.Vừa nằm ngủ được tầm hơn 1 tiếng tức 11h thì mình bị khều chân. Má ơi, bây giờ tới lượt mình bị khều chân. Và cảm nhận chắc chắn là có cái gì đó trong phòng vì lúc mình giật mình dậy thì thấy bà chị nằm đối diện cũng trở mình liên tục không ngủ được, tự nhủ không sao đâu, vì mình cứng vía, thì vừa nhắm mắt định ngủ lại thì hỡi ơi, vừa nhắm mắt là nhìn thấy 1 đứa hình dạng nhỏ như đứa con nít 3-4 tuổi, nhưng mặt mày dữ dằn, có nanh, và cái nữa là da nó màu vàng như nghệ vậy, đang xăm xăm từ ngoài cửa chạy vào, mình hốt hoảng bật dậy, lau mồ hôi trán. Trời ơi! Còn 1 đêm nữa là về nhà mà cũng không được yên, mình nằm mở mắt chằm chằm nhìn dáo dát xung quanh, ánh sáng từ ngoài dãy hành lang hắc vào làm mọi thứ trong phòng chỉ đủ nhìn thấy, bà chị vẫn lăn qua lộn lại không ngủ. Nhưng nằm nhìn trân trân như vậy được 1 lúc thì cũng không chịu nỗi nữa nên nhắm mắt lần nữa. Khi vừa nhắm mắt lại thì đứa nhỏ đó lại xuất hiện, lần này nó gần như lao đến giường kề sát mặt mình, quá kinh dị, mình bật dậy lần nữa rồi thu xếp mền gối, bà chị thấy mình dọn đồ hỏi:

– Ủa em làm gì vậy?

– Mih nói đùa bảo: Em ngủ 1minh buồn nên qua nằm kế bên chị cho vui, chứ phòng có 2ng nằm chi xa quá!!

– Uh em dọn qua đây nằm kế chị nè.

Mình đem hết đồ đạc qua giường kế bên cửa sổ hành lang, chổ có ánh sáng nhất nằm. Gần 1h sáng.

Lướt fb, nghe nhạc rồi xem hài cũng không chịu được cơn buồn ngủ, nhưng mình vừa nhắm mắt lại là có ai đó khều chân, 4-5 lần đến tận 3h sáng, mình mới nghĩ: Không lẽ, ông nội vơi mấy bác theo độ, khều chân không cho mình ngủ, vì 2 lần chợp mắt con ma da vàng đó lại xuất hiện, coi như tự an ủi vậy đi chứ mih cũng không dám chợp mắt ngủ lần nào nữa mà thức luôn tới sáng, rồi làm thủ tục xuất viện luôn. Còn vài chuyện nữa, lần sau có dịp mình kể tiếp.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here